Ngày vợ nói muốn đi học pickleball, tôi là người ủng hộ đầu tiên. Sau nhiều năm sinh con, lo toan gia đình, tôi nghĩ cô ấy xứng đáng có một thú vui riêng.
Tôi không chỉ ủng hộ bằng lời mà còn chi trả cho vợ toàn bộ tiền học, tiền mua vợt, giày, quần áo. Vợ thích bộ nào, tôi cho mua bộ đó. Lúc ấy tôi nghĩ đơn giản: pickleball thì cũng như đi bộ, tập gym, có gì đâu mà căng thẳng.
Nhưng tôi đã nhầm…
Chỉ sau 1 năm, tủ đồ của vợ bắt đầu đầy lên bởi những bộ pickleball mà nhìn qua đã thấy “không giống đồ đi chơi thể thao”. Bộ sau ngắn hơn bộ trước, hở hơn bộ trước. Nhiều hôm tôi giúp vợ gấp quần áo, cầm mấy mảnh vải mỏng tang trên tay mà không hiểu nổi khi mặc lên sân thì cúi người, chạy nhảy kiểu gì.
Có bộ ngắn đến mức tôi còn phải tự hỏi: đây là đồ thể thao hay đồ mặc cho người khác ngắm?
Cảm giác khó chịu trong tôi lớn dần, nhất là khi thời gian vợ đi chơi nhiều hơn thời gian ở nhà.
Gần như ngày nào vợ cũng ra sân. Bữa cơm tối gia đình dần biến mất trong sinh hoạt thường ngày. Hỏi thì vợ bảo phải tập đều mới “lên trình”, hay “tập xong mà ăn tối thì béo”, nên cô ấy “hy sinh” bữa cơm gia đình để giữ dáng.

Tôi bực, không phải vì vợ không ăn cơm, mà vì cô ấy bỏ mặc chồng con như một điều rất đương nhiên. Tôi nhắc khéo thì bị gạt đi: “Mãi em mới tìm được môn chơi vui, anh đừng ích kỷ thế. Suốt mấy năm em sinh con, lo cho gia đình, giờ anh không cho em sống cho bản thân à?”.
Tôi trở thành kẻ cản trở niềm vui của vợ chỉ sau một câu nói.
Mọi thứ càng khiến tôi khó chịu hơn khi tôi nhận ra vợ bắt đầu trang điểm trước khi ra sân đánh pickleball. Ngày nào cũng đánh, ngày nào vợ cũng phải trang điểm, sửa soạn cả tiếng đồng hồ. Tôi hỏi thì vợ gắt: “Ra ngoài thì phải chỉn chu chứ anh tưởng ai cũng xuề xòa như anh à?”.
Không chỉ tôi, mà hàng xóm xung quanh cũng bắt đầu dị nghị. Những ánh mắt nhìn theo, những câu nói nửa đùa nửa thật khiến tôi thấy nhục thay cho chính gia đình mình. Tôi góp ý vợ nên chọn đồ kín đáo hơn một chút, ít nhất là để đỡ điều tiếng.
Vợ tôi phản ứng gay gắt: “Anh có chơi đâu mà biết nóng thế nào. Ra sân ai người ta cũng mặc thế. Đi biển mặc bikini còn hở hơn, sao anh không ra đó mà chê? Đừng áp đặt suy nghĩ cổ hủ của anh lên người khác”.
Tôi nghe mà sôi máu. Vợ tôi so pickleball với đi biển – một bên là khu vui chơi, một bên là sân thể thao giữa khu dân cư, giữa đủ loại ánh mắt. Nhưng mọi lập luận của tôi đều bị quy chụp thành gia trưởng, kiểm soát, ấu trĩ.
Từ lúc nào, tôi không còn quyền khó chịu khi vợ ăn mặc hở hang, về muộn, bỏ bê bữa cơm gia đình. Tôi phải “hiểu”, phải “thông cảm”, phải “tôn trọng tự do”. Còn cảm xúc của tôi thì không ai cần để ý.
Giờ tôi không cấm được nữa. Mỗi lần lên tiếng là một lần vợ chồng cãi vã. Tôi càng nói, vợ càng đi nhiều hơn, mặc hở hơn, như một cách chứng minh rằng cô ấy không cần sự đồng ý của tôi.
Ở ngoài sân kia có biết bao phụ nữ chơi môn thể thao này, họ cũng đều mặc kín đáo, vẫn chơi thoải mái, nhưng tại sao vợ tôi cứ phải “hở bạo” mới gọi là “chơi hết mình”?
Tôi thực sự không còn cách nào để khiến vợ thay đổi suy nghĩ, tôi nên làm gì đây?

Theo VietNamNet
pickleball, hôn nhân, tâm sự đàn ông#Ủng #hộ #vợ #tập #pickleball #sau #năm #chồng #bàng #hoàng #vì #hôn #nhân #rạn #vỡ1769151131
