Kết hôn năm thứ ba, mẹ chồng tôi tay xách nách mang xuất hiện trước cửa nhà với chiếc bao tải dứa. Bà không gõ cửa, mà dùng chìa khóa mở toang vào nhà. Chiếc chìa khóa đó, là chồng tôi – Trần Mặc – đã lén đưa cho bà tuần trước.
Trần Mặc đứng sau lưng mẹ, cúi đầu như đứa trẻ làm sai lỗi. Bà vừa bước vào đã chỉ tay lên căn phòng ngủ chính: “Cái phòng hướng Nam này để mẹ ở.” Trần Mặc lắp bắp ngăn lại: “Mẹ, đó là phòng của vợ chồng con…” Bà gạt phắt đi: “Sao? Tôi già rồi không được ở phòng tốt à? Thằng em Trần Hào của anh sắp kết hôn, làm anh làm chị không định ra sức chút nào sao?”
Trần Hào – em chồng tôi – là một gã lông bông, cờ bạc nợ nần chồng chất. Tôi cứ ngỡ Trần Mặc giúp nó trả nợ một nửa là xong chuyện, nào ngờ, đây mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng.
Mẹ chồng ép sang tên nhà cho em trai
Ngày thứ hai, mẹ chồng thay luôn khóa mật mã nhà tôi bằng dấu vân tay của bà với lý do “người già không nhớ được số”. Tan làm về, tôi đứng bấm chuông mỏi tay, bà soi qua mắt mèo nhìn tôi suốt 10 phút mới đủng đỉnh ra mở cửa, kèm theo một câu xanh rờn: “Tưởng là trộm, người tử tế ai lại về nhà muộn thế này?”
Trong bếp, số sườn tôi mua hôm qua biến mất, sữa chua tôi tích trữ cũng vơi đi một nửa. Bà thản nhiên bảo: “Đưa cho thằng Hào rồi, nó đang tuổi ăn tuổi lớn.” Trần Hào năm nay 28 tuổi, to khỏe hơn cả anh trai nó!

Ảnh minh họa
Đỉnh điểm là vào cuối tuần, Trần Hào dẫn bạn gái về chơi. Cô nàng tóc đỏ, móng tay đính đá, vừa vào cửa đã bịt mũi chê nhà lỗi thời. Mẹ chồng tôi đon đả nịnh bợ cô ta, nhưng quay sang tôi thì sầm mặt: “Đứng đần ra đấy làm gì? Đi nấu cơm đi, không thấy có khách à?”
Trong bếp, tôi vô tình nghe thấy mẹ chồng thủ thỉ với cô gái kia về nhà cưới: “Có sẵn rồi đây này!” Cành dao trên tay tôi trượt đi, máu chảy ròng ròng xuống thớt, nhưng tuyệt nhiên không một ai vào hỏi thăm.
Cái kết đắng và chiêu bài “tuyệt thực”
Sau nhiều ngày chịu đựng, mẹ chồng tôi bắt đầu tung chiêu cuối: Tuyệt thực. Lý do là vì Trần Mặc dám nói một câu: “Mẹ không được lấy đồ của vợ con”.
Bà khóc lóc thảm thiết, gọi cả cô dì chú bác đến họp mặt để “đòi công đạo”. Giữa phòng khách đông đủ người thân, bà yếu ớt đưa ra yêu sách: “Phải sang tên căn nhà này cho thằng Hào. Nó phải có nhà thì người ta mới chịu cưới.”
Cô dì chú bác đồng thanh phụ họa: Hiểu Hiểu à, cháu phải hiểu chuyện chứ, cả đời bà ấy khổ cực nuôi con rồi”.
Tôi kiên quyết: “Không được!”
Ngay lập tức, mẹ chồng tôi lao đầu vào cửa phòng: “Tôi không sống nữa! Con trai bất hiếu, con dâu độc ác, tôi sống còn ý nghĩa gì!”
Trần Mặc đứng giữa đám đông hỗn loạn, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Cuối cùng, anh buông một câu khiến tôi chết lặng: “Được, cứ sang tên đi!”
Cú lật kèo tại “bức tường chịu lực”
Ngày hôm sau, mẹ chồng dẫn cả nhân viên môi giới nhà đất về, chỉ trỏ như thể nhà đã là của bà. Đúng lúc đó, Trần Mặc bước ra, giọng lạnh lùng: “Mẹ, căn nhà này sẽ không sang tên cho ai cả.”
Bà lại lăn đùng ra đất, gào khóc: “Trời đất ơi, con trai muốn bức chết mẹ ruột rồi!”
Trần Mặc không hề nao núng. Anh bước đến cạnh bàn ăn, dọn sạch đồ đạc rồi đẩy chiếc bàn ra, chỉ vào bức tường phía sau – đó là bức tường chịu lực của tòa nhà.
Anh nói, giọng bình thản đến đáng sợ: “Mẹ, chỗ này xây chắc lắm. Mẹ muốn đâm thì cứ đâm vào đây cho mạnh!”
Cả căn phòng im phăng phắc. Trần Mặc rút ra một xấp tài liệu: “Mẹ muốn chết cũng được, nhưng trước khi chết, hãy trả lại tiền cho con. Những năm qua mẹ lấy của con 468 nghìn tệ để nuôi thằng Hào, cộng với tiền tuất của bố, tổng cộng là 620 nghìn tệ. Thiếu một xu, con sẽ kiện mẹ tội chiếm đoạt tài sản”.
Chưa dừng lại, anh tung ra đòn chí tử: “Còn nữa, nợ cờ bạc của thằng Hào, chủ nợ đã đồng ý dùng căn nhà cũ đứng tên mẹ ở quê để gán nợ. Chính mẹ đã ký tên vào thỏa thuận chuyển giao nợ tuần trước khi mẹ tưởng đó là giấy tờ chuyển hộ khẩu cho thằng Hào đấy”.
Mẹ chồng tôi và Trần Hào như hóa đá. Gậy ông đập lưng ông, bà tính toán cả đời, cuối cùng lại bị chính sự thiếu hiểu biết và lòng tham của mình chôn vùi.
Khởi đầu mới sau cơn bão
Chúng tôi dọn ra khỏi căn nhà đầy ám ảnh đó để bắt đầu cuộc sống mới khi tôi mang thai. Trần Mặc thú nhận, anh đã âm thầm thu thập chứng cứ suốt nửa năm qua. Anh không phải là “trai ngoan bám váy mẹ”, anh chỉ đang chờ đợi một thời điểm thích hợp để quét sạch những vướng víu ra khỏi tổ ấm của mình.
Giờ đây, trong căn nhà mới thơm mùi gỗ tươi, Trần Mặc tự tay lắp bộ ga sofa màu trắng có ren mà tôi yêu thích nhất. Anh ôm lấy tôi và con, khẽ nói: “Từ nay về sau, chỉ có ba người chúng ta. Anh sẽ làm tất cả để bảo vệ mẹ con em”.
Câu chuyện của HIểu Hiểu chia sẻ trên nền tảng Sohu về mối quan hệ và sự đòi hỏi quá quắt của các thành viên trong gia đình chồng được nhiều người quan tâm, chia sẻ.

Theo Gia đình và Xã hội
mẹ chồng, em chồng#Mẹ #chồng #tuyệt #thực #ép #sang #tên #nhà #cho #chồng #và #cú #lật #kèo #ngoạn #mục1770067501
